Monday, May 17, 2010

chưa tròn mười tám

Chưa tròn mười tám
Em mơ hoa giấy thầm thì câu thơ quen
Đất chao nghiêng bản jazz của Jones
Gốc cây khóc cười đôi điều thật cũ

Chưa tròn mười tám
Ngôi nhà có cánh cổng xanh lá lặng yên
Vào cuối ngày em ham chơi
Ngày gian lao
Ngày phù phiếm
Vẫn ngôi nhà ở đó
Cổng xanh lá ở đó
Đợi em, đợi em

Chưa tròn mười tám
Những người bạn lớn/chưa lớn ngồi đối diện em
Họ chia sẻ cùng em về lý tưởng
Về khát vọng, hoài bão trong veo
Cả nỗi vui tràn
Cả giấc hư hao
Những đôi mắt lấp lánh ánh sao
Café thơm lành con phố
Thấy mình hát vang: tuổi trẻ


Chưa tròn mười tám
Gọi tên anh, em gọi điều ngọt ngào nhất
Thương anh vất vả trên đường
Thương anh những đêm khó ngủ
Ý thức được sự mong manh
Vẫn chỉ biết thương anh từng giây em có

Chưa tròn mười tám
Em khác em-chưa-tròn-mười-sáu
Mùa cuối năm dần gian nan hơn
Ngoảnh lại và biết mình buông đi những hồn nhiên mười sáu
Biết làm sao đây, em phải lớn
Không chết đi được để vĩnh viễn tuổi mười tám
Không chết đi được để ngừng làm đau đời sống
Chỉ có thể bước tiếp thôi em
Bước đi, tìm hồn nhiên mới
Bước đi, trả nợ đời sống
Đời sống mình hằng biết ơn

Chưa tròn mười tám
Ngước lên bầu trời mỗi ban trưa
Em nghe điệu tarantella
Nâng mình bay mãi.

Cuối tháng 1/2009
Hạ Nguyên

No comments:

Post a Comment