Monday, May 17, 2010

(viết cho) lẽ tường minh và ngày chưa khô cứng


Đừng khóc nữa em
Người ta cúi mặt mỗi ngày
Người ta vơ vất mỗi ngày
Em khóc làm gì, những nỗi triền miên…

Mẹ mình, chị mình khóc mỗi đêm thâu
Vất vả hoài gánh cho em đời sống
Em là con gái?
Em vất vả hoài gánh đời sống tiếp theo
Trời à, bình đẳng là điều bịa đặt
Đất à, có những kẻ lẽ ra phải héo hắt
Phải quỳ xuống không dám nhìn vào mắt
Mắt mẹ, mắt chị, mắt đôi người đang cúi ngoài kia!

Trên đường nào thưa thớt buồn đau
Ngã tư, vòng xoay chẳng quên làm nhân chứng
Hẻm cụt, đại lộ oằn mình từng vết bẩn
Chúng ta đổ cho bất cẩn
Thật ra, vết bẩn (thường) không tự vấy lên áo
Và bất cẩn thường xuyên (chắc) sẽ hoá nhỏ nhặt.

Đường mình đi xuất hiện những đôi mắt
(Vài đôi lén lút từ vỉa hè tranh sáng tranh tối
Chúng chớp tắt và thở dài hệt những vì sao*)
Đôi lần ngân lên căm phẫn
Đôi lần gọi hồn cảm thương
Có mệt không, chúng mày chẳng giây ngơi nghỉ?

Mà rốt cuộc thì
Ơn đời, ta vẫn đi
Ơn đời, em vẫn khóc
Ơn đời, về lẽ tường minh và ngày chưa khô cứng
Sớm trưa khó nhọc gõ nhịp
Đêm hoan ca dội tiếng vô chừng.


Tháng 10/08
Hạ Nguyên


*một ý văn của Nguyễn Ngọc Thuần

No comments:

Post a Comment