Sunday, July 11, 2010

“Một sớm mai kia chợt thấy hư vô trong đời..” (Th.T)

“Một sớm mai kia chợt thấy hư vô trong đời..” (Th.T)

Sáng nay thức giấc ở nhà bác rồi không ngủ được nữa. Nỗi buồn bỗng từ trên trời rơi xuống. Nỗi buồn chắc là có nguyên nhân. Nguyên nhân bé xíu, mà nỗi buồn thì lạnh buốt cả tim.

Mình là đứa hư nhất trên đời. Cuộc sống đủ đầy, điều gì cũng có. Vậy mà càng lớn càng thường trực nỗi buồn.

Nhớ lúc trước hay phán xét Hương Trà rằng sao Trà cứ buồn vậy, cuộc sống còn đẹp lắm ngoài kia. Mấy lần cãi nhau to bự với Trà cũng vì vậy. Sau này lớn hơn rồi, nghĩ lại thấy giận mình biết bao. Nỗi cô độc của tuổi trẻ thì quen thuộc lắm, nhưng có những người cả đời sẽ không bao giờ mất đi cảm giác đơn độc đó, dù trong những khoảnh khác hạnh phúc nhất. Như Hương Trà của mình vậy.

Mình rời Saigon, chịu xa gia đình đến một nơi cách nhà 6500km, một phần cũng để hiểu thêm mình đang sống vì điều gì. Không có lý tưởng sống thì không còn gì cả. Mười tháng qua để trải nghiệm những điều có thể đoán trước. Mười tháng để những người xung quanh thấy mình có đổi thay gì. Mình thì chỉ thấy mỗi lúc lớn lên, ước mơ của mình mỗi bé lại.

Một tuần sau sinh nhật mười chín. Đã đủ lớn để tin rằng cuộc đời luôn buồn nhiều hơn vui. Nhưng mà, tạ ơn trời đất, mình cũng tin là đời đẹp lắm.


Ngày 11 tháng 7 năm 2010

No comments:

Post a Comment