Thursday, August 26, 2010

"coi như cọng cỏ bên đường đi em.."

Đêm qua bị “tát” cho mấy cái, bằng lời, bởi ex. Đau không thở nổi.


Trước giờ nghĩ mình có lỗi trước thì nên để người “tát” lại. Người làm đau mình, bản thân người sẽ bớt đau. Nhưng hình như người không biết điểm dừng. Đến đêm qua mình chịu không nổi nữa, text lại cho người, tui chưa bao giờ làm điều gì để anh có quyền coi thường tui hết, chưa bao giờ.


Vậy là đã quăng đi một mối quan hệ và thêm một bài học về con người. Trái tim thêm một vết xước. Giận thì ít mà đau thì nhiều.


Mà, trưa nay tự nhiên nghe được nhạc Trần Lê Quỳnh của Đức Tuấn hát. Những bản nhạc trong veo. Trời thương, lúc nào cũng nhen cho mình hi vọng trong những lúc “chó chết” nhất như thế này.


"Thì thôi, coi như cọng cỏ bên đường đi em..” (kk)

Thursday, August 12, 2010

lòng bàn tay con

"Khi nào con nhớ mẹ, con cứ nhìn vào lòng bàn tay con, con sẽ thấy mẹ".

Con đọc được câu nói đó ở chỗ tập sáng nay, nghe trái tim thắt lại. Trời ơi, đâu phải có mình con đang ở đó.. nên cắn môi không dám khóc..

Bây giờ thì con ghét thời gian, ghét thời gian cứ trôi vô tâm như vậy để bố mẹ thêm tuổi và con chống chọi với sự trưởng thành của mình. Con chỉ mong bố mẹ sẽ ở hoài bên con. Thế giới mở rộng khi con lớn lên và cất cánh bay xa, niềm vui nỗi buồn nhân lên cùng những mặt người quen lạ. Nhưng lòng con thì khép lại. Người quen thân nói con đi đâu ở đâu vẫn là đứa dè dặt với đời sống; nhiều bạn đó, cười vui đó nhưng trong lòng lúc nào cũng thấy lạc lõng giữa trời đất này. Bạn bè và người thân luôn đối xử tốt với con, nhưng từ sâu trong tiềm thức, con biết chỉ có bố mẹ là thương con vô điều kiện và tin con tuyệt đối; chỉ có bố mẹ sẵn sàng hi sinh cả đời vì mạng sống, vì an nguy của con. Ngoài bố mẹ ra, con không biết sẽ tin vào ai, dựa vào ai trên đời..!

Con không nghĩ nhiều về tình yêu đôi lứa, nhưng luôn mơ về một gia đình bé nhỏ của riêng mình, nơi con sẽ dồn hết tình thương và tin tưởng vào đó. Đó sẽ là điểm tựa của con một khi bố mẹ đã xa, “thảm kịch lớn nhất trong đời”*.

Con nhắc mình phải cố gắng bước đi tiếp, học cách tin yêu giữa bốn bề bất định. Bố mẹ sẽ đau đớn lắm nếu nghe rằng con bất lực với những nỗi buồn của mình. Và bản thân con cũng sẽ không biết làm thế nào nếu những đứa trẻ của con sau này nói như vậy.

Con tạ ơn đời sống mỗi ngày vì đã cho con có gia đình và biết bao điều hạnh phúc. Biết sám hối mỗi ngày vì câu nói nặng, việc làm sai với người khác. Có mấy ai được may mắn như mình, đã không giúp được người ta mà còn phán xét là ác lắm.

Và những lúc sự lớn lên hóa âm u, con mít ướt xong sẽ nhìn vào lòng bàn tay và tự nhủ, “Lớn lên là một quá trình khó khăn nhưng đầy tự hào, bố mẹ ơi”.

Bố mẹ của con ơi..!

------

*trích sách An Lạc Từng Bước Chân, thiền sư Thích Nhất Hạnh

Sunday, August 8, 2010

.

Người không đợi em đâu
em là đứa trẻ vô lý
hát riêng mình tình ca âm u
viết riêng mình câu chữ mất ngủ
cười riêng mình cơn khóc không tên

những nỗi niềm nuôi sống em
nuôi em biết thở nhịp nặng nhọc của nắng
biết đi qua lặng thinh đêm trắng
biết qùy gối trước mùa thu
nghe biến tấu loài người dội vào tim
đau lòng hoài, những mẩu chuyện cũ

người chẳng bao giờ chạm được
đôi cánh én em vẽ lên mắt
đôi cánh én của bình nguyên, của vòm trời, của hàng cây trụi lá
của căn phòng cô độc giữa màu son
của tuổi thơ ra đi một buổi sớm
của đức tin nơi nỗi buồn

ô cửa mỏng tang cánh chuồn chuồn
người như cơn mưa ngủ quên ngoài phố
người không đợi em đâu.

tháng Tám, 2010
Hạ Nguyên

fall down / ngã

fall down

As the stars fall down
the night cries for them

as the clouds fall down
the sky cries for them

as the trees fall down
the forest cries for them

as the rains fall down
the earth cries for them

as the dreams fall down
I don’t know
how to cry
for them.

august, 2010
Kathy

***

ngã

Khi những vì sao ngã
đêm tối khóc cho chúng

khi những vầng mây ngã
bầu trời khóc cho chúng

khi những hàng cây ngã
cánh rừng khóc cho chúng

khi những cơn mưa ngã
mặt đất khóc cho chúng

khi những giấc mơ ngã
em không biết
phải làm sao
khóc cho chúng.

tháng Tám, 2010
Hạ Nguyên

Sunday, August 1, 2010

Trời Cho (S.H - L.Tr)

Trời Cho
Sa Huỳnh
Lan Trinh

Trời thay nắng cho đá thay màu
Trời lay gió cho lá rơi nhiều
Trời đo lường tình yêu của nhau

Trời ôm ấp đôi dáng thân gầy
Trời ngăn cách đôi lứa sum vầy
Trời khiêm nhường thả mây trắng bay

Trời bao la cao thật cao vẫy đôi tay tôi chào
Hồn ai sinh ra một vì sao ước ao
Ngày ta sinh ra trời cho mối duyên ta duyên đầu
Trời se duyên cho thành đôi nhưng vẫn lơ ngơ
À i á i á i à
À i á À i á ư

Trời thay nắng ... lơ ngơ

Bầu trời xanh ôm loài chim hót lên câu hi vọng
Lòng ai nơi xa liệu còn vương nhớ mong
Mùa xuân tươi đang chờ trông vẫn hay mơ hay mộng
Tình duyên tôi tan vào đêm tan với hư không

Trời cao thế thì mới nên trời
Người ai oán thì cũng kêu trời
Đời vô thường rồi cũng sẽ vơi

Lòng son sắt cần có chi lời
Lòng thay đổi cần có bao lời

Trời ưu phiền thả mưa xuống chơi
À i á i á i à
À i á

Ngọc Lan

Mười Năm Yêu Em
Trầm Tử Thiêng

Ngọc Lan

Bữa nay nghe Ngọc Lan của chị gái. Tình yêu của anh chị cũng sắp được mười năm rồi..

"Mười năm yêu em (..)
Dường như trong ta em có điều tuyệt vọng
Dường như trong em ta vẫn đầy hoài mong.."

Cũng thích Dốc Mơ (Ngô Thụy Miên) nữa.

"Nói đi em câu mong chờ
Giấu đi nỗi ơ thờ
Tình ơi !"