Thursday, August 26, 2010

"coi như cọng cỏ bên đường đi em.."

Đêm qua bị “tát” cho mấy cái, bằng lời, bởi ex. Đau không thở nổi.


Trước giờ nghĩ mình có lỗi trước thì nên để người “tát” lại. Người làm đau mình, bản thân người sẽ bớt đau. Nhưng hình như người không biết điểm dừng. Đến đêm qua mình chịu không nổi nữa, text lại cho người, tui chưa bao giờ làm điều gì để anh có quyền coi thường tui hết, chưa bao giờ.


Vậy là đã quăng đi một mối quan hệ và thêm một bài học về con người. Trái tim thêm một vết xước. Giận thì ít mà đau thì nhiều.


Mà, trưa nay tự nhiên nghe được nhạc Trần Lê Quỳnh của Đức Tuấn hát. Những bản nhạc trong veo. Trời thương, lúc nào cũng nhen cho mình hi vọng trong những lúc “chó chết” nhất như thế này.


"Thì thôi, coi như cọng cỏ bên đường đi em..” (kk)

2 comments:

  1. "có đôi khi trái tim đi lạc đường" em ạ :)

    Bé đừng buồn nhé :)

    ReplyDelete
  2. cảm ơn chị Du nhiều lắm..

    ReplyDelete