Sunday, August 8, 2010

.

Người không đợi em đâu
em là đứa trẻ vô lý
hát riêng mình tình ca âm u
viết riêng mình câu chữ mất ngủ
cười riêng mình cơn khóc không tên

những nỗi niềm nuôi sống em
nuôi em biết thở nhịp nặng nhọc của nắng
biết đi qua lặng thinh đêm trắng
biết qùy gối trước mùa thu
nghe biến tấu loài người dội vào tim
đau lòng hoài, những mẩu chuyện cũ

người chẳng bao giờ chạm được
đôi cánh én em vẽ lên mắt
đôi cánh én của bình nguyên, của vòm trời, của hàng cây trụi lá
của căn phòng cô độc giữa màu son
của tuổi thơ ra đi một buổi sớm
của đức tin nơi nỗi buồn

ô cửa mỏng tang cánh chuồn chuồn
người như cơn mưa ngủ quên ngoài phố
người không đợi em đâu.

tháng Tám, 2010
Hạ Nguyên

No comments:

Post a Comment