Wednesday, December 7, 2011

"twisted every way"


"think of me, think of me waking
silent and resigned.."






i'm being twisted too, Christine. but at least, there is still someone who wants to go watching the musical with me. it helps.

Sunday, October 16, 2011

mùa thu etc

pic shared by Hương Trà

thời tiết Southampton những ngày này dễ chịu. em luôn thích mùa thu và mùa xuân như ngày đầu đến châu Âu. không gian trong lành, mát dịu. khi ngồi trong phòng nghe Yiruma, hoặc khoác cardigan mỏng đi dọc công viên trung tâm, đều thấy lòng mình nhẹ tênh.

em hay nghĩ về sự hiện hữu của một số điều, và ý nghĩa đời sống của mình. thời gian này năm ngoái em đã khủng hoảng, tâm trạng lúc nào cũng down down. không biết mình sống vì điều gì, cần gì trong đời, thấy bản thân không có mối liên hệ rõ rệt nào với mọi thứ xung quanh. em nghe Billie Holiday suốt cả ngày, thấy mình tuyệt vọng. mà hình như, ai cũng có thời điểm nhất định như vậy.

bây giờ thì em ổn. em thử học, thử làm, thử tìm sự yên tĩnh trong nhiều thứ; và đã cân bằng trở lại. lại nhớ status của một người bạn, đại ý rằng tuyệt nhất là khi biết điều mình thật sự muốn trong đời. hôm qua em skype với bạn, nói rằng em nghĩ mình đang nhận ra những ước mơ rồi. em ước mơ có một gia đình nhỏ mà chồng và con là tất cả với em. bởi vì gia đình luôn là quan trọng nhất, và mọi thứ em có đều xoay quanh giá trị đó, kể cả quyết định sự nghiệp. vậy nên em mong có một công việc bình thường, nơi có thể giúp những đứa trẻ hạnh phúc hơn. bên cạnh đó, cuộc sống sẽ tròn đầy nếu mình có thời gian dành cho những điều yêu thích, là sống khỏe mạnh, là làm điệu, là đọc sách, là âm nhạc, là nội trợ, là thiền.

và như thế, em đang học thêm kiến thức Tâm lý học để sau này có thể đổi ngành học sang Tâm lý học trẻ em hoặc Sư phạm mầm non. em đăng kí tình nguyện chăm sóc trẻ em trong bệnh viện và trường cấp I ở Southampton. em vụng về tập nấu ăn, làm bánh, trang trí nhà cửa. em giữ liên lạc với những người mình thương, cũng như dành thời gian ở yên một mình.

khi người ta hai mươi, người ta mơ mộng và thay đổi. chưa biết sau này sẽ như thế nào; nhưng ít nhất là lúc này đây, ở ngay đây, em thấy tâm mình yên an, và biết mình đang hạnh phúc.

:)

Saturday, October 15, 2011

Bàn tay em (Xuân Quỳnh)

Gia tài em chỉ có bàn tay,

Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,

Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy

Quá khứ dài là mái tóc em đen.

Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,

Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,

Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,

Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?


Bàn tay em ngón chẳng thon dài,

Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.

Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,

Hái rau dền, rau rệu nấu canh,

Tập vá may, tết tóc một mình,

Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.


Đường tít tắp, không gian như bể,

Anh chờ em, cho em vịn bàn tay

Trong tay anh, tay của em đây

Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ.

Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,

Em phơi mền, vá áo cho anh.

Tay cắm hoa, tay để treo tranh,

Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.


Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,

Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau

Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả.

Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ

Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

Lấy thời gian em viết những dòng thơ

Để thấy được chúng mình không cách trở.


Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,

Em trao anh cùng với cuộc đời em.


Wednesday, July 27, 2011

"too much for one heart"

from the Internet


mình thích nhóm học trò của mình, thích dạy những sáng ba năm bảy, thích đi ăn hàng, tán dóc với mấy đứa. cả nhóm năm nay lên lớp mười, mười lăm tuổi. mà sao thấy nhỏ xíu, cứ quen miệng gọi là.. tụi nhỏ.


có tụi nhỏ này, tự nhiên hiểu cho người lớn nhiều hơn. từ hồi cấp ii mình đã ít bị kiểm soát chuyện ra đường. hồi đó học xong hay ở lại trường làm chương trình ngoại khóa, hoặc chạy đi viết bài, đi chơi với bạn,.. bố mẹ tất nhiên không cho về khuya nhưng cũng để tự đi về tại quản không nổi. lúc đó mình thấy thoải mái lắm, luôn nghĩ sẽ không có chuyện gì để bố mẹ lo được nên nhiều bữa cũng lê la về trễ. bây giờ với mấy nhóc này, mỗi khi tan học mà tụi nó vừa khuất cổng nhà mình là bắt đầu lo. lo mấy đứa đi đường xe cộ, về sớm hay trễ,.. nghĩ lại thấy bố mẹ đã lo biết bao nhiêu.


rồi, hôm qua bé Hà trong nhóm gọi điện thoại nhờ mình phiên dịch giùm ba nó cho người nước ngoài thuê nhà. tới nơi mới biết ba bé đã cho thuê nhưng hai bên muốn hủy hợp đồng mà giấy tờ tiền bạc không ổn thỏa nên căng thẳng. lúc dịch mà mình cứ nơm nớp cô bé đứng phía sau. mình không muốn để cô bé biết chuyện thế này, biết những nhập nhằng của người lớn mà tệ hơn là người thân của bé có liên quan. hiểu là ai rồi cũng phải lớn, mà sao cứ muốn những phức tạp, không hay phải đi đi, phải tránh thiệt xa các cô cậu bé, không được làm xước những trái tim bé bỏng.


cả mấy đứa cháu của mình nữa. nhà trước giờ có hai bé con anh mình, lần này về nhà nghỉ hè đúng lúc chị gái sinh em bé. hồi xưa mình ghét con nít lắm, ghét quậy nhiễu khóc nhè. mà giờ.. thấy thương gì đâu.. lúc bé cười là mọi người vui à, còn bé có gì lạ là sợ điếng người. nhiều lúc nghĩ, mình không phải cha mẹ mà còn thấy vậy thì nỗi niềm của phụ huynh, của thầy cô các bé đong đầy chừng nào.


có phải là “too much for one heart”, là quá nhiều cho một trái tim không.


Too Much For One Heart - Lea Salonga

Sunday, June 26, 2011

"tôi nay ở trọ trần gian"


một,

buổi sáng hôm nay hiện hữu điều gì đó đã mong chờ từ lâu. lúc ngồi café với bạn rồi đi bộ trên những con đường Sài Gòn, cả tâm trí và cơ thể trọn vẹn trạng thái đó.

thấy tiếng nói, câu cười, ánh nhìn đã tròn trịa.

thấy dao động phố xá và mặt người không liên quan đến hơi thở của mình.

thấy trong lòng không còn chút cầu mong nào.

cảm xúc nằm yên và đời sống không nỗ lực.

là sự cân bằng. giữa sống và chết, giữa vui và buồn, giữa nhiệt huyết và tuyệt vọng.

là sự vừa đủ, mình chấp nhận mình và không trông đợi gì thêm ở đời sống.

vì đời sống như nước, không thể bám víu.


hai,

biết ơn Trịnh và Thiền.

về những tư tưởng cần thiết. về một đời sống đã dễ chịu hơn. về một bản thân biết làm sao để có ích hơn.


ba,

“tôi nay ở trọ trần gian

trăm năm về chốn xa xăm cuối trời”

Trịnh.


Friday, June 10, 2011

Bầu trời đã trở về (Xuân Quỳnh)

ảnh: Tiểu Du

Bầu trời đã trở về

Cao và xanh biết mấy

Mái nhà như sóng dậy

Con đường như dòng sông

Mặt đất nắng mênh mông

Những bài ca không dứt.


Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất

Chào cỏ hoa vươn tới bầu trời

Chào ngôi nhà mới xây

Chào những con người

Đi nườm nượp dưới trời xanh vô tận.


Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất

Những đàn ong kiếm mật buổi ban mai

Cỏ bên sông, và bãi sa bồi

Phù sa ướt còn nồng mùi cá

Cành đước mặn, cây ngô trong kẽ đá

Những con đường khuất sau lá rừng xưa...


Bầu trời xanh hơn cả lúc nằm mơ

Và hạnh phúc trong bàn tay có thật

Chiếc áo mắc trên tường

Màu hoa sau cửa kính

Nồi cơm treo trên ngọn lửa bếp đèn

Anh trở về, trời xanh của riêng em.

Friday, June 3, 2011

tháng sáu

deviantart

Đôi khi em nghĩ về anh, thấy nặng lòng. Một nhà văn nói nặng lòng không hẳn đồng nghĩa với yêu. Em bây giờ không còn thương anh như cách đây ba năm nữa. Nhưng những ý nghĩ về anh chưa thể nhẹ bẫng, chưa thể đi qua.

Em biết mình đã làm anh suy sụp đến thế. Anh đau, anh giương cung về phía em. Anh giận em cho tới bây giờ.

Nhiều khi em bực rồi kể lể với bạn thân, nói chẳng còn gì để nghĩ về anh nữa. Nhưng không phải vậy. Có một điều cứ day dứt hoài trong trái tim em.. em không hiểu sao người ta có thể giận ai đó đến vậy, nhất là người mình đã rất thương. Em không dám trách anh đâu, mỗi người mỗi cách xúc cảm, có lẽ anh yêu nhiều và ghét đậm sâu. Chỉ là, em không tưởng tượng được, riêng sự hiện hữu của mình thôi đã là nỗi tổn thương của ai đó trên đời.

Em không biết nên làm gì thêm nữa để mọi chuyện tốt hơn. Em chờ thời gian qua đi; một năm, hai năm, nhiều năm nữa, mong anh sẽ nhẹ lòng khi nghĩ về em, và thật sự hạnh phúc. Em mong điều đó, vì em cũng cần nghe tâm mình yên an.

Bỏ qua cho em, cho bản thân mình và một chuyện đã cũ, anh nghen.

Thursday, May 26, 2011

rơi lệ ru người

Rơi Lệ Ru Người (Thí Dụ) - Trịnh Công Sơn, Nguyên Thảo

"Nếu thật bây giờ tôi phải đi,
Ôi bao nhiêu điều chưa nói
cùng với bình minh hay đêm khuya và từng trưa nắng
bao nhiêu sen xanh sen hồng
với dòng sông
hay anh em
và những phố phường..
Chắc lòng rất khó bình an".

Tuesday, May 10, 2011

i carry your heart with me (e.e. cummings)

i carry your heart with me(i carry it in
my heart)i am never without it(anywhere
i go you go,my dear; and whatever is done
by only me is your doing,my darling)
i fear
no fate(for you are my fate,my sweet)i want
no world(for beautiful you are my world,my true)
and it's you are whatever a moon has always meant
and whatever a sun will always sing is you

here is the deepest secret nobody knows
(here is the root of the root and the bud of the bud
and the sky of the sky of a tree called life;which grows
higher than the soul can hope or mind can hide)
and this is the wonder that's keeping the stars apart

i carry your heart(i carry it in my heart)

Monday, April 25, 2011

i'm old fashioned

by Ella Fitzgerald

I am not such a clever one about the latest fads
I admit I was never one adored by local lads
Not that I ever tried to be a saint
I’m the type that they classify as quaint

I’m old fashioned, I love the moonlight
I love the old fashioned things
The sound of rain upon a window pane
The starry song that April sings
This year’s fancies are passing fancies
But sighing sighs, holding hands
These my heart understands

I’m old fashioned but I don’t mind it
That’s how I want to be
As long as you agree
To stay old fashioned with me.