Sunday, June 26, 2011

"tôi nay ở trọ trần gian"


một,

buổi sáng hôm nay hiện hữu điều gì đó đã mong chờ từ lâu. lúc ngồi café với bạn rồi đi bộ trên những con đường Sài Gòn, cả tâm trí và cơ thể trọn vẹn trạng thái đó.

thấy tiếng nói, câu cười, ánh nhìn đã tròn trịa.

thấy dao động phố xá và mặt người không liên quan đến hơi thở của mình.

thấy trong lòng không còn chút cầu mong nào.

cảm xúc nằm yên và đời sống không nỗ lực.

là sự cân bằng. giữa sống và chết, giữa vui và buồn, giữa nhiệt huyết và tuyệt vọng.

là sự vừa đủ, mình chấp nhận mình và không trông đợi gì thêm ở đời sống.

vì đời sống như nước, không thể bám víu.


hai,

biết ơn Trịnh và Thiền.

về những tư tưởng cần thiết. về một đời sống đã dễ chịu hơn. về một bản thân biết làm sao để có ích hơn.


ba,

“tôi nay ở trọ trần gian

trăm năm về chốn xa xăm cuối trời”

Trịnh.


Friday, June 10, 2011

Bầu trời đã trở về (Xuân Quỳnh)

ảnh: Tiểu Du

Bầu trời đã trở về

Cao và xanh biết mấy

Mái nhà như sóng dậy

Con đường như dòng sông

Mặt đất nắng mênh mông

Những bài ca không dứt.


Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất

Chào cỏ hoa vươn tới bầu trời

Chào ngôi nhà mới xây

Chào những con người

Đi nườm nượp dưới trời xanh vô tận.


Mỗi sáng dậy tôi chào mặt đất

Những đàn ong kiếm mật buổi ban mai

Cỏ bên sông, và bãi sa bồi

Phù sa ướt còn nồng mùi cá

Cành đước mặn, cây ngô trong kẽ đá

Những con đường khuất sau lá rừng xưa...


Bầu trời xanh hơn cả lúc nằm mơ

Và hạnh phúc trong bàn tay có thật

Chiếc áo mắc trên tường

Màu hoa sau cửa kính

Nồi cơm treo trên ngọn lửa bếp đèn

Anh trở về, trời xanh của riêng em.

Friday, June 3, 2011

tháng sáu

deviantart

Đôi khi em nghĩ về anh, thấy nặng lòng. Một nhà văn nói nặng lòng không hẳn đồng nghĩa với yêu. Em bây giờ không còn thương anh như cách đây ba năm nữa. Nhưng những ý nghĩ về anh chưa thể nhẹ bẫng, chưa thể đi qua.

Em biết mình đã làm anh suy sụp đến thế. Anh đau, anh giương cung về phía em. Anh giận em cho tới bây giờ.

Nhiều khi em bực rồi kể lể với bạn thân, nói chẳng còn gì để nghĩ về anh nữa. Nhưng không phải vậy. Có một điều cứ day dứt hoài trong trái tim em.. em không hiểu sao người ta có thể giận ai đó đến vậy, nhất là người mình đã rất thương. Em không dám trách anh đâu, mỗi người mỗi cách xúc cảm, có lẽ anh yêu nhiều và ghét đậm sâu. Chỉ là, em không tưởng tượng được, riêng sự hiện hữu của mình thôi đã là nỗi tổn thương của ai đó trên đời.

Em không biết nên làm gì thêm nữa để mọi chuyện tốt hơn. Em chờ thời gian qua đi; một năm, hai năm, nhiều năm nữa, mong anh sẽ nhẹ lòng khi nghĩ về em, và thật sự hạnh phúc. Em mong điều đó, vì em cũng cần nghe tâm mình yên an.

Bỏ qua cho em, cho bản thân mình và một chuyện đã cũ, anh nghen.