Sunday, October 16, 2011

mùa thu etc

pic shared by Hương Trà

thời tiết Southampton những ngày này dễ chịu. em luôn thích mùa thu và mùa xuân như ngày đầu đến châu Âu. không gian trong lành, mát dịu. khi ngồi trong phòng nghe Yiruma, hoặc khoác cardigan mỏng đi dọc công viên trung tâm, đều thấy lòng mình nhẹ tênh.

em hay nghĩ về sự hiện hữu của một số điều, và ý nghĩa đời sống của mình. thời gian này năm ngoái em đã khủng hoảng, tâm trạng lúc nào cũng down down. không biết mình sống vì điều gì, cần gì trong đời, thấy bản thân không có mối liên hệ rõ rệt nào với mọi thứ xung quanh. em nghe Billie Holiday suốt cả ngày, thấy mình tuyệt vọng. mà hình như, ai cũng có thời điểm nhất định như vậy.

bây giờ thì em ổn. em thử học, thử làm, thử tìm sự yên tĩnh trong nhiều thứ; và đã cân bằng trở lại. lại nhớ status của một người bạn, đại ý rằng tuyệt nhất là khi biết điều mình thật sự muốn trong đời. hôm qua em skype với bạn, nói rằng em nghĩ mình đang nhận ra những ước mơ rồi. em ước mơ có một gia đình nhỏ mà chồng và con là tất cả với em. bởi vì gia đình luôn là quan trọng nhất, và mọi thứ em có đều xoay quanh giá trị đó, kể cả quyết định sự nghiệp. vậy nên em mong có một công việc bình thường, nơi có thể giúp những đứa trẻ hạnh phúc hơn. bên cạnh đó, cuộc sống sẽ tròn đầy nếu mình có thời gian dành cho những điều yêu thích, là sống khỏe mạnh, là làm điệu, là đọc sách, là âm nhạc, là nội trợ, là thiền.

và như thế, em đang học thêm kiến thức Tâm lý học để sau này có thể đổi ngành học sang Tâm lý học trẻ em hoặc Sư phạm mầm non. em đăng kí tình nguyện chăm sóc trẻ em trong bệnh viện và trường cấp I ở Southampton. em vụng về tập nấu ăn, làm bánh, trang trí nhà cửa. em giữ liên lạc với những người mình thương, cũng như dành thời gian ở yên một mình.

khi người ta hai mươi, người ta mơ mộng và thay đổi. chưa biết sau này sẽ như thế nào; nhưng ít nhất là lúc này đây, ở ngay đây, em thấy tâm mình yên an, và biết mình đang hạnh phúc.

:)

Saturday, October 15, 2011

Bàn tay em (Xuân Quỳnh)

Gia tài em chỉ có bàn tay,

Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,

Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy

Quá khứ dài là mái tóc em đen.

Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,

Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,

Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,

Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?


Bàn tay em ngón chẳng thon dài,

Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.

Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,

Hái rau dền, rau rệu nấu canh,

Tập vá may, tết tóc một mình,

Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.


Đường tít tắp, không gian như bể,

Anh chờ em, cho em vịn bàn tay

Trong tay anh, tay của em đây

Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ.

Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,

Em phơi mền, vá áo cho anh.

Tay cắm hoa, tay để treo tranh,

Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.


Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,

Tay em dừng trên vầng trán lo âu.

Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau

Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả.

Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ

Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.

Lấy thời gian em viết những dòng thơ

Để thấy được chúng mình không cách trở.


Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,

Em trao anh cùng với cuộc đời em.